Là bởi ở đâu quen đấy, giọng nói có thể không thay đổi nhưng lối sống buộc phải thích nghi. Chỉ tới lúc giỗ chạp hay lễ Tết, sự thiếu thốn mới lộ ra để biến thành nỗi cô đơn day dứt trong một thoáng.
Rồi thôi!
Cuộc sống còn nhiều điều quan trọng phải làm bên cạnh việc ăn uống và hít thở. Người mới xa nhà thì cảm giác tha hương đậm đặc hơn. Chẳng cần vin vào lễ Tết hay giỗ chạp, đôi khi có ngọn gió lạ làm thay đổi khí hậu thời đã thấy xốn xang. Ngẩng đầu nhìn trời thấy ngôi sao nhấp nháy và tự nhủ rằng ngàn năm trước người ta đã từng thấy ngôi sao ấy, ở đúng chỗ ấy, để chứng kiến ai đó cũng tha hương trong cuộc mưu sinh của đời người
korea buon
Tôi đã dc cảm nhận cái lạnh của mùa đông băng giá cũng như cái lạnh của lòng người. Thời gian cứ dần trôi, và rồi những kí ức, những vết thương, sự day dứt.. cũng nhạt nhòa theo tháng năm. Lòng ko còn cảm thấy bâng khuâng, xao xuyến trước những sự vật xung quanh. Vậy là đã hết thật rồi những khoảng trời thơ mộng, nhớ nhung, những ước mơ ...
Có lẽ tôi đang sống thật, sống rất thực tế. Tôi đã thôi sống trong mơ...
Nhớ lúc nhỏ tôi hay mơ mộng, dễ xao xuyến và hay cảm thấy bâng khuâng mỗi khi nhìn cánh hoa phượng rơi. Tôi thích ngắm trăng sao, nhìn hoàng hôn và mây trôi mỗi buổi chiều, thích ngắt những bông hoa dại cài lên mái tóc... Niềm vui của tôi là thơ thẩn trong khu vườn xanh ngát ngào ngạt hương trái cây mà ba mẹ tôi đã trồng sau nhà. Tôi thấy lòng mình thật vui khi dc ngắm cánh đồng lúa mênh mông và đàn cò bay theo đàn.
Tất cả đã là quá khứ... Giờ còn lại gì? Một khoảng trống trong tâm hồn tôi...
Bâng khuâng đã hết thật rồi
Niềm đau cũng hết từ hồi rất lâu
Sầu này có phải sầu đông
Lạnh lòng có phải trống không tâm hồn?
Ở nơi nầy giá lạnh lắm em ơi
Anh bơ vơ dưới khung trời xa lạ
Muốn xin em tia nắng hồng sưởi dạ
Cho cuộc đời không sa ngã buồn đau
Quê hương mình, em có nghĩ về nhau ?
Người viễn xứ với khối sầu lặng lẽ
Vẫn nhớ em ngày đêm nơi đất mẹ
Nhìn dáng hình anh khe khẽ... gọi tên
Tím sắc màu em còn nhớ hay quên ?
Từng kỷ niệm vẫn bồng bềnh trong ký ức ?
Gợi nhớ cho em một người trong tìm thức ?
Hay cố tình một mực ...lãng quên ?
Khối tình sầu anh đã đặt một cái tên
Không buồn thảm nhưng mong mênh nỗi nhớ
Đã theo anh qua từng hồi hơi thở
Viễn xứ đời đã lỡ mất ...tình thu
Cô Đơn 05/01/10
Tình Trăng Viễn Xứ
Trăng đêm nay sao buồn bã quá
Tỏa sáng ngà như xa lạ với ta
Bỏ quên đâu phân nửa ngọc ngà
Nên đơn lạnh như là hoa tuyết giá
Trăng với ta hai tâm hồn sa đoạ
Ta cô tình như hòn đá vọng phu
Trăng chờ ai mà như cánh phù du
Tỏa phút chốc rồi mịt mù tan biến
Trăng có biết những phút giây ẩn hiện
Là vô tình tẫn liệm mảnh hồn ta
Đừng gợi lên ký ức đã nhạt nhoà
Rồi lặng lẽ để lòng ta nhung nhớ
Đêm hoang liêu với khối sầu cô lỡ
Nên cuộc đời chuyên chở những dòng thi
Hạnh phúc đời tôi là tiếng nói ai bi
Không tồn đọng một chút gì vui vẻ
Hải ngoại xa với chuỗi ngày buồn tẻ
Khi đêm về chỉ thỏ thẻ cùng Trăng
Làm niềm vui cho một kẻ vô phần
Trăng chớ lặn mà buồn lòng người viễn xứ
Nỗi Buồn Trong Đêm Vắng
Có ai biết nỗi buồn trong đêm vắng
Gió đông về làm thắm lạnh cõi lòng đơn
Tuyết phủ giăng suốt mấy canh trường
Người lữ khách mang sầu vương ...tình ái
Ly rượu đắng như đường đời đã trải
Ta uống vào cho sầu mãi dần tan
Uống cho quên những ngang trái phũ phàng
Cho vơi nhẹ những nát tan trong tâm não
Ta chưa say sao tim lòng chao đảo
Ai vô tình đã tái tạo dáng hình xưa
Đau xé tâm cang khi mắt đã lệ nhoà
Định mệnh hỡi sắp bày chi chênh lệch rứa
Ta với em khoảng cách nhau gần phân nữa
Nhưng ái tình đã ràn rụa cõi lòng đơn
Ta nhớ em trong cô tịch của đêm trường
Nơi đất mẹ, em có nhớ thương người cô lữ ?
Tình Thơ Người Viễn Xứ
Tác giả: Cô Đơn
Ở nơi nầy giá lạnh lắm em ơiAnh bơ vơ dưới khung trời xa lạ
Muốn xin em tia nắng hồng sưởi dạ
Cho cuộc đời không sa ngã buồn đau
Quê hương mình, em có nghĩ về nhau ?
Người viễn xứ với khối sầu lặng lẽ
Vẫn nhớ em ngày đêm nơi đất mẹ
Nhìn dáng hình anh khe khẽ... gọi tên
Tím sắc màu em còn nhớ hay quên ?
Từng kỷ niệm vẫn bồng bềnh trong ký ức ?
Gợi nhớ cho em một người trong tìm thức ?
Hay cố tình một mực ...lãng quên ?
Khối tình sầu anh đã đặt một cái tên
Không buồn thảm nhưng mong mênh nỗi nhớ
Đã theo anh qua từng hồi hơi thở
Viễn xứ đời đã lỡ mất ...tình thu

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét