Đông lại về em ơi!
Ở quê hương biết em có lạnh?
Phương trời này anh buốt lạnh vì đông sang
Gió xé siết gào đêm thâu tĩnh mịch
Cuối con đường tuyết phủ trăng em ơi
Một mình anh bước đi trong đêm đông lặng lẽ
Rét căn cắt trên con đường hiu quạnh
Cơn gió gào thấy hoang vắng mênh mông
Bỗng thiếp đi anh thấy mình gặp gỡ
Đi bên nhau trong đêm noen giá lạnh
Năm tay nhau mà chẳng nói lên lời
Rồi bất chợt lại bừng tỉnh cơn mê
Và anh muốn được trở lại giữa đêm đông xa xưa ấy
Không biết đến bao giờ...
mình mới g ặp l ại
phải không em???
MTP

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét